Thứ Hai, 25/6/2018
Nhà trường kỷ cương, Nhà giáo mẫu mực, Học viên tích cực
Suy nghĩ về anh - người chiến sỹ Công an

Những vẫn thơ ấy vang lên trong một buổi chiều đông lạnh. Thoáng nghe rồi thoáng nhận ra rằng hình như có bóng dáng đồng đội mình, anh em mình và cả mình trong đó

          Tôi đã từng yêu màu xanh ấy nhiều đến nhường nào. Yêu đến nỗi biến màu xanh ấy thành mục tiêu, thành động lực, thành quyết tâm để được khoác chúng lên mình. Còn giờ đây, tôi không còn yêu chúng nữa. Không yêu nữa. Mà là thương. Người ta nói khi tình yêu không chỉ còn là một thứ cảm xúc kể tên, nghĩa là khi tình yêu gắn liền với trách nhiệm, với khát khao muốn bảo vệ tình yêu đó đến cùng. Trên cả yêu chính là thương. Tôi thương màu áo ấy. Vì sao ư? Khoác lên mình màu áo ấy tôi mới nhận ra đằng sau màu áo ấy là cả một trái tim rắn rỏi và ấm nóng. Đằng sau những hào quang bề ngoài là bao gian truân vất vả. Thời bình không có nghĩa là hết giặc. Thời bình là khi lòng yêu nước không phải là đổ máu trên chiến thắng mà là sự hi sinh trên mặt trận văn hóa. Công an nhân dân chính là người bảo vệ nhân dân, bảo vệ cuộc sống hòa bình của nhân dân. Bởi vậy, lòng yêu nước và trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc luôn luôn thường trực trong trái tim các anh...

          Là người chiến sĩ Công an nhân dân tương lai tôi hiểu rằng mình phải luôn nỗ lực học tập và rèn luyện để xứng đáng với nhân dân. Tu tâm, tu đức, tu tài. Người công an là người mà nhân dân tin yêu giao nhiệm vụ vinh quang bảo vệ Tổ quốc. Người chiến sĩ công an không chỉ cần tài mà quan trọng hơn là phải có đức. Làm nghề nghiệp nào cũng vậy, cũng phải có cái tâm mới lâu bền được. Công an cũng là một nghề, hơn nữa lại là cái nghề rất cần cái tâm. Tâm ở đây chính là yêu dân, thương dân, vì dân. Dù đi đâu, ở đâu cũng luôn nhớ rằng: “Đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ việc gì khi Đảng và nhân dân cần tới”.

Nguồn: Đoàn Thanh niên

Gửi cho bạn bè

Phản hồi

Thông tin người gửi phản hồi